Feb 24, 2015
14 Views

Thơ tình yêu – Cho những người thất tình

THÌ RA LÀ TA VẪN CHƯA QUÊN NỔI

Thì ra là trong lòng ta vẫn nhớ
Chỉ có điều ta cứ giả vờ quên
Chiếc lá khô vừa rụng xuống bên thềm
Ta giật mình…chưa quên…mà rất nhớ.

Thì ra là bấy lâu nay cứ ngỡ
Xóa dòng tin, xóa số điện thoại người
Thì chắc là ta sẽ sớm quên thôi
Nhưng bao lần…ta nhắn rồi…không gửi.

Thì ra là những đêm dài lầm lũi
Ta nén đau giấu tiếng nấc vội vàng
Câu chuyện buồn đã đến lúc sang trang
Ta cố níu những lỡ làng ngày cũ.

Thì ra là ta tự mình nhắn nhủ
Mạnh mẽ lên, người rũ bỏ hết rồi
Đã đến ngày phải học cách buông thôi
Nhưng cách buông vẫn luôn là dấu hỏi.

Thì ra là…ta vẫn chưa quên nổi.

Lai Ka

————//—————

Có chắc là em rất ổn
Không đau, không nhớ, chẳng buồn
Có chắc là đang hạnh phúc
Dẫu trời vẫn đổ mưa tuôn?!..

Xin đừng giấu gì tôi cả
Bờ môi ánh mắt thuở nào
Ôi còn nữa hương mùi tóc
Liệu rằng có thể quên sao?

Chẳng lẽ yêu thương là vậy
Cháy lên vụt tắt giữa chừng
Một phút người kia ngoảnh mặt
Đã thành hai kẻ.. người dưng!?

———–//————

ANH BẬN….

Anh bận, quên mất rằng em cũng cần có anh như những người khác.

Anh bận, quên mất rằng em cũng muốn nắm tay anh dạo phố trong một chiều nắng xiên và gió thoảng.

Anh bận, quên mất rằng em cũng thèm ôm sau lưng anh, rồi hai đứa chạy xe lang thang ngoại ô cuối tuần.

Anh bận, quên mất rằng em cũng là con gái, cũng có lúc yếu lòng, cũng muốn gục vào vai anh mỗi khi mệt mỏi, cũng muốn khóc một trận, rồi mượn áo anh lau nước mũi tùm lum…

Anh bận, quên mất rằng em cũng muốn nhõng nhẽo, nũng nịu với anh, rồi anh sẽ nói với em rằng “ngoan nào, anh thương!”

Anh bận, quên mất rằng em cũng là muốn giống như người ta, tay trong tay hẹn hò tối thứ 7.

Anh bận, quên mất rằng em cũng có lúc thấy cô đơn, lẻ loi.

Anh bận, quên mất rằng em cũng có lúc cần có người san sẻ.

Anh bận, quên mất rằng em đang đợi anh tới.

Anh bận, quên mất rằng lâu rồi mình không còn ngọt ngào như ngày mới yêu.

Anh bận, quên mất rằng… mình yêu nhau.

Thế rồi, anh vẫn bận, cho tới khi em quen với việc làm mọi thứ không có anh.

Anh bận, em tự buồn, tự khóc rồi tự lau nước mắt.

Anh bận, em tự đi xem phim, tự lang thang phố xá…

Anh bận, em tự đi ăn những món mình thích, nghe những bản nhạc ngọt ngào.

Anh bận, em tự đi cà phê một mình, tự mình chọn những cuốn sách hay, tự yêu thương chính mình nhiều hơn một chút.

Và khi anh bận, em hẹn hò với chính em.

Rồi một ngày, anh sẽ nhận ra, rằng em cũng bận với cuộc sống của chính mình, em cũng bận với câu chuyện của mình, tức là khi ấy em đã quen một mình làm tất cả, quen với việc không có anh. Thế đấy!

———–//————

CHIA ĐÔI
Tôi vẫn cô đơn giữa cuộc đời
Một mình…tôi vẫn…một mình tôi
Xuân mới khác chi nhiều Xuân cũ
Miệng cười mà nước mắt tuôn rơi

Có còn yêu không hỡi cố nhân?
Cần lời minh bạch chớ phân vân
Nửa vời khiến cả hai mệt mỏi
Đường trần vất vả lắm gian truân

Sóng gió tôi không chùn nửa bước
Ái tình đâu phải chuyện giỡn đùa
Tôi thì vẫn thế sau như trước
Người để lạnh lùng kiếp già nua?

Xa vắng cả hai cùng khổ đau
Người buồn tôi cũng có vui đâu
Xin cho thắm lại tơ duyên ấy
Kẻo tôi theo ai đó… qua cầu

Tôi đi người đừng có nhớ mong
Đừng trách hờn tôi đã bạc lòng
Đợi chờ bến cũ lâu như thế!
Người chẳng đến thì…tôi sang sông.

Bấy nhiêu say đắm có vậy thôi?
Người ở lại đấy, tôi…buông lơi
Chẳng thể cùng nhau thành chồng-vợ
Đành rẽ hai ngả đường…chia đôi