Nov 17, 2014
45 Views

Cuộc sống mẹ đã dành tất cả cho con

tinh-me-danh-cho-con“Con sẽ không đợi một ngày kia
Khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc
Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt
Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua…”

Nhớ lại ngày nào, con còn chập chững bước đi, mẹ đứng ở đằng trước động viên con bước từng bước một. Nhớ ngày nào con bắt đầu cắp sách đến trường, trước cửa lớp nước mắt mẹ lăn dài mà con chỉ biết vẫy tay mình ngờ ngệch. Nhớ ngày nào thi Đại học, con thức học bài, mẹ cũng thức thâu đêm lắng lo cho con từng tí một. Nhớ ngày nào, những lần con làm mẹ buồn, mẹ khóc, con như một đứa trẻ vụng về, chỉ biết lặng im…

“Mưa về trên khu phố khuya não nề
Thân mẹ tôi đã ướt đẫm vì đường dài
Thương mẹ tôi hy sinh suốt cả cuộc đời
Mong đời tôi luôn ấm êm…”

Giờ con đã lớn khôn, trưởng thành nhưng trong mẹ con vẫn chỉ là một cô bé, khi xa mẹ thì khóc, lúc gần mẹ thì muốn được ôm chặt trong lòng. Đôi vai với quang ghánh nặng giờ đã gầy hơn trước, đôi tay mịn màng ngày nào đã trở nên thô ráp, mái tóc đen dài ngày xưa giờ đã lấm tấm muối tiêu. Thế mà có lúc con đã vô tâm không nhận ra điều ấy.

“Khi ra đi mẹ mang nỗi đau trong lòng
Mẹ còn đầy những hoài mong
Mong cho con hạnh phúc suốt đời
Tình mẹ hiền vẫn còn đây…”

Con ở nơi thành thị này với những ánh đèn sáng rực, với những trò chơi mà ngày bé con chỉ mơ ước một lần được chạm đến. Thế mà giờ lại ước ao được trở về với mẹ, với tiếng ru à ơi, với trò đố vui ca dao của mẹ, với cái đói, cái nghèo nhưng miếng cơm manh áo mẹ luôn dành cho con đủ đầy nhất. Ở bên mẹ con luôn được thấy ấm áp, bình yên, không còn khó nhọc, không còn thở dài, không còn bề bộn…

Suốt những năm tháng qua, mẹ dường như luôn ở bên cạnh con, đọc được từng ý nghĩ, từng niềm vui, nỗi buồn của con để sẻ chia. Thế nhưng con lại cảm thấy mình thật ngốc nghếch khi không biết đằng sau nụ cười của mẹ còn là những nỗi đau giấu kín. Con có thể viết thư, làm thơ gửi tặng những chàng trai, nhưng con lại ngại ngùng khi tặng mẹ bó hoa cùng một cái ôm thật chặt. Con có thể nói lời yêu một cách nhẹ bẫng với người con yêu, nhưng lời yêu mẹ con lại giữ chặt trong lòng. Vậy nhưng con biết có lẽ mẹ chưa bao giờ có đủ thời gian để nghĩ về điều đó, bởi với mẹ, thấy con cười, con vui là niềm hạnh phúc vô bờ bến rồi.

“Tình mẹ hiền cao quý nhất trên đời
Niềm tự hào suốt đời con”.

Giờ ở nơi xa, con chỉ mong được về với mẹ, được về với mái ấm gia đình mình. Nơi đó có canh cua, có cà pháo, có chiếc mâm gỉ sắt đã cũ, có hũ tương mẹ làm… Quan trọng là nơi đó, có mẹ của con…

Dù mẹ nghèo về vật chất, nhưng với con, mẹ mãi là người giàu có nhất thế gian. Con sẽ không đợi một ngày có người cài cho con một bông hồng lên áo, mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ. Con sẽ không thờ ơ quên mất đi cuộc gọi điện ngắn ngủi đường dài. Con sẽ bắt chuyến tàu về quê khi còn cơ hội. Bởi mẹ là người lam lũ nhất cuộc đời. Bởi mẹ là người con thương nhất. Bởi mẹ là mẹ của con…”