Aug 1, 2014
1069 Views

Thơ hay về tuổi học trò, học sinh

Tuổi học trò, học sinh là quãng thời gian đẹp của mỗi người, gắn với những kỷ niệm về thầy cô mái trường, bạn bè… và có lẽ nó in đậm trong tâm trí mỗi chúng ta.

Những bài thơ về Tuổi Học Trò
Người ta bảo màu tím là chung thuỷ
Tím chân thành son sắt của con tim
Tím u buồn với dáng dấp im lìm
Tím đau khổ của tình yêu đổ vỡ
Tím là sắc hoa màu nhung nhớ
Tím đoan trinh thể hiện ở tâm hồn
Tím âm thầm chịu đựng mọi cô đơn
Tím son sắt cho đi không đòi lại
Tím đã yêu ai là mãi mãi
Tím không cần nhung lụa với vàng son
Tím đơn sơ trong cuộc sống tâm hồn
Tím chấp nhận thả mình trong bóng tối
Tím bước đi không có hoa trải lối
Tím cuối đầu thua thiệt với quyền uy
Tím chua cay khi tình chẳng còn gì?
Tím u hoài với niềm đau chất ngất
Tím lặng lẽ yêu gió buốt vào lòng
Tím thương sầu ai có biết cho chăng?
Tím run rẩy dưới trời đông băng giá
Không hiểu sao tôi lại yêu màu tím
Có lẽ tím dại,tím buồn,tím cô đơn
Thương màu tím bơ vơ chiều chủ nhật
Phố lên đèn màu tím vẫn lang thang…!

 

Xao Xuyến

Lòng trong trắng như mùi thơm sách vở
Chưa một lần vướng bận những sầu đau
Chỉ bâng khuâng khi mùa hạ qua mau
Và sung sướng ngày khai trường chợt đến
Tuổi học trò biết bao là kỉ niệm

tho hay
Bâng Khuâng Tháng 9

Tôi nghe tiếng trống trường bâng khuâng tháng 9
Nghoảng lại sau lưng mùa hạ đã qua rồi
Ai nép vội góc hiên trường bỡ ngỡ
Chờ heo may về vương tóc rối bay
Đốm phượng vĩ cất vào ngăn cặp mới
Thu soi gương tô bờ má thêm hồng
Đừng vẫy gió thả rơi mùa cũ vội
Kẻo nắng sân trường hỏi lá có vàng không?
Làn mắt biếc tiếng nói cười xao xuyến
Ai thênh thang trong một khúc giao mùa
Tôi khép lại đôi dòng lưu bút cũ
Gọi tháng 9 về nghe nhịp trống bâng khuâng
Học Trò

Ngày xưa nhớ tuổi học trò
Những chiều tan học mình chờ đợi nhau
Nhớ gì trong gió lao xao
Em cười trong mắt mà sao ngượng ngùng
Sao em tôi cũng ngượng ngùng
Từng màu hoa phượng thẹn thùng rụng rơi
Bài thơ đã viết hết lời
Muốn trao rồi ngại,ngại rồi không trao
Để mùa hạ ấy qua mau
Để rồi kỉ niệm đi vào tháng năm
Để giờ tôi đã xa xăm
Còn đâu trong gió tiếng thẹn thùng xưa
Những Bài Thơ Không Đề

1.Mực tím dễ thương áo trắng ai
Đừng đem mây xuống vắng chân trời
Em đi một bước ta dừng lại
Nghe tím dọc đường cỏ non phơi

2.Ngập ngừng áo trắng ô hay
Bài thơ lưu bút trao tay thẹn thùng
Đến rồi ngày đỏ rưng rưng
Con ve rã giọng trên lưng phượng hồng

3.Một chút thu vàng một chút xuân
Rằm trăng ngày ấy chẳng bâng khuâng
Tinh khôi trang giấy thơm mùi vở
Cỏ rối đường về không vướng chân

4.Áo nàng vàng tôi yêu hoa cúc
Áo nàng xanh tôi mến lá sân trường
Sợ thư tình không đủ nghĩa yêu thương
Tôi thay mực cho vừa màu áo tím

5.Một mai rồi tháng năm sẽ lớn
Ai sẽ quên một thoáng trời hồng
Sẽ quên có một người đợi trông
Một kẻ đứng dọc đường mãi đợi

6.Vậy đó mà bỗng nhiên họ lớn
Tuổi 20 đã đến có ai ngờ?
Một hôm giai khúc mùa ve lại
Đứng ngẩn trông vời màu áo tuổi thơ

7.Xin được mãi là thiên thần áo trắng
Giọt mực hồn nhiên đậu lại trên tay
Xin nghe hoài loài sơn ca thánh thót
Của những ngày hoa nắng thơ ngây

8.Đừng đến nữa ngày giã từ lớp học
Đừng chia tay để rồi ai cũng khóc
Khi tất cả quanh mình hóa thân thương
Và đừng quên nghe một thuở học đường

9.Hững hờ gió thổi rung cây
Một bông hoa phượng rơi ngay đầu thềm
Ra sân định nhặt tặng em
Ngờ đâu em đã đến xem trước rồi

10.Kỉ niệm xưa ngỡ chừng như im bặt
Chợt hiện vế nguyên vẹn ở trong tim
Nghe bâng khuâng sao cứ muốn đi tìm
Tháng ngày qua lấm lem màu mực tím

11.Mấy nhịp cầu tre đưa ta về chốn cũ
Chút ân tình xin nhắn gởi về ai
Ngõ vắng năm xưa giờ còn chung kỉ niệm
Khi xa rồi còn đọng mãi trong tim
Trong hơi thở của thời gian rất khẽ
Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế
Hoa súng tím vào trong mắt lắm mê say.
Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay
Tiếng ve trong veo xé đôi hồ nước
Con ve tiên tri vô tâm báo trước
Có lẽ một người cũng bắt đầu yêu.
Muốn nói bao nhiêu, muốn khóc bao nhiêu
Bài hát đầu, xin hát về trường cũ
Một lớp học bâng khuâng màu xanh rủ
Sân trường đêm – Rụng xuống trái bàng đêm.
Nỗi nhớ đầu anh nhớ về em
Nỗi nhớ trong tim em nhớ về với mẹ
Nỗi nhớ chẳng bao giờ nhớ thế
Bạn có nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tên tôi?
“Có một nàng Bạch Tuyết, các bạn ơi
Với lại bảy chú lùn rất quấy”
“Mười chú chứ, nhìn xem trong lớp ấy”
(Ôi những trận cười trong sáng đó lao xao).
Những chuyện năm nao, những chuyện năm nào
Cứ xúc động, cứ xôn xao biết mấy
Mùa hoa mơ rồi đến mùa phượng cháy
Trên trán thầy, tóc chớ bạc thêm.
Thôi hết thời bím tóc trắng ngủ quên
Hết thời cầm dao khắc lăng nhăng lên bàn ghế cũ
Quả đã ngọt trên mấy cành đu đủ
Hoa đã vàng, hoa mướp của ta ơi!
Em đã yêu anh, anh đã xa vời
Cây bàng hẹn hò chìa tay vẫy mãi
Anh nhớ quá! Mà chỉ lo ngoảnh lại
Không thấy trên sân trường – chiếc lá buổi đầu tiên.

Hoàng Nhuận Cầm

—————

tho hay 1

Hè ơi

Hạ chạy trốn tiếng ve không kịp nở
Phượng dư thừa rơi vãi dọc đường quên
Tưởng có lúc không thể buồn thêm nữa
Nốt nhạc rơi nằng nặng đó bên thềm1

Ta ngăn ngắt vào nỗi buồn con gái
Ngơ ngác cười dáng nước kẻ vô tâm
Những nghĩ suy biết một lần thắp lửa
Thổi đốm suy tư vào đa cảm trái tim mình!

Thì không thể diềm nhiên thêm đươcj nữa
Đặt cuộc đời thề tặng dưới trang thơ
Lần nữa nhé giành lòng không thể khóc
Xa cách ngày mai xin được khóc bây giờ!

———

Ký ức một thời

Thế là hết những ngày thơ mơ mộng
Phượng nở vội vàng giục giã mùa thi
Lớp mình rồi đây kẻ ở người đi
Lưu luyến quá nên ta còn ngồi lại
Sống bên nhau từ những ngày thơ dại
Mai xa rồi thương lắm bạn bè ơi
Buổi học cuối cùng mỗi đứa một nơi
Rưng rưng khóc cho nhưgnx gì đã mất
Rưng rưng khóc cho những gì thân thương nhất
Tưởng còn đâu nữa để đi tìm
Bạn nhìn tôi, tôi cũng chỉ lặng im
Bóng bạn nhạt nhòa trong mắt tôi ướt đẫm
Vẫn còn đó bao nhiều điều da diết
Muốn nói thật nhiều sao ta lại lặng thinh
Tạm biệt chỗ ngồi quá đỗi thân quen
Tạm biệt những vần thơ học trò còn dang dở
Tạm biệt tuổi học trò cùng tất cả
Gửi lại sau lưng ký ức một thời!

——

Buổi học cuối cùng

Trên sân trường vương đầy nắng hạ
Nốt nhạc ve vương vấn áo ai bay
Gió leo trèo xao xác những hàng cây
Ô cửa lớp nhạt nhòa trong ánh nắng
Buổi học ấy lòng bâng khuân chi lạ
Buổi học cuối cùng man mác khúc biệt ly
Kỷ niệm vui buồn cũng lặng lẽ trôi đi
Chợt ngoảnh lại rực trời hoa phượng cháy
Có buổi học nào như buổi học ấy không
Lặng lẽ ngậm ngùi chẳng ai nói cùng ai
Bí mật tôi tìm trong sổ bạn trai
Một gương mặt ẩn giữa trang lưu bút
Ánh mắt nhìn nhau chợt quay đi bất chợt
Nín lặng hoài
Chỉ có phượng hồng trong mắt ai
Nói thay lời ly biệt.

——

Bạn ơi

Nếu ngày mai khi cổng trường khép lại
Bóng bạn hiền yêu dấu vút ngân nga
Trên đường đời đầy rẫy những phong ba
Kỷ niệm cũ còn đây là nét chữ
NẾu ngày mai tôi đã là cát bụi
Thì gió ơi xin đừng cuốn tôi đi
Để tôi mãi phơi mình trên sa mạc
Và vô tình chứng kiến cảnh biệt ly
Khi xa nhau đừng quên mình bạn nhé
Dù khóc hay cười cũng vậy thôi
Quả đất tròn xoay còn gặp lại
Hẹn ngày tình bạn mãi không phai!

——

Lưu bút

Mai xa trường bạn có buồn không
Nghe nôn nao phượng đót lửa trong lòng
Mắt trao mắt và bàn tay lóng ngóng
Nắn nót hoài chẳng nên chữa chia ly
Ma xa trường rồi tạm biệt những mùa thi
Lớp học thênh thang, sân trường trống vắng
Gửi lại nhé kỷ niệm thời áo trắng
Nét bút học trò có nắng và mây
Mai xa trường tạm biệt những hàng cây
Trái bàng xanh lăn lóc ngủ quên ngày
Ngây thơ lắm chờ tay người đến hái
Mai xa rồi gửi lại những cơn mưa
Đến bất chợt giữa buổi trưa trống trải
Mưa mùa hà hay nỗi buồn con gái
Thoắt giận hờn thoắt lại tươi xinh
Mai xa trường ta có nhớ mình
Sưu tầm

—————

 

Danh mục:
Thơ