Aug 21, 2014
2474 Views

Những bài thơ buồn về đêm

Những bài thơ buồn về đêm

Đêm Buồn Khi Không Có Em …!
Đêm chầm chậm nối dài ra vô tận
Không có em lòng buồn anh thơ thẩn
Xa lắm xa ngàn trùng em khắc ẩn
Đẹp môi cười , mắt lạ giấu bân khuân
****__***__**

Mơ bóng em và mộng giấc tràn dâng
Theo dấu em về dạo khúc tình trần
Từng nhịp gõ ba kim thành thế trận
Thơ thay lời anh gởi đến thiên thần
***__***__***

Ngủ ngon nhé em tôi đừng vương bận
Giữa lặng câm không em dù vô tận
Anh ẩn mình vào thơ với nhạc ngân
Đêm theo cùng về nối bước em gần
*****__***__*****

Đêm không Em lời tình tràn bất tận
Chờ mong và ao ước … nhớ trào dâng ………
ĐÊM ĐÃ KHUYA MÀ SAO ANH CHƯA NGŨ ???
Đêm đã khuya mà sao Anh chưa ngũ?
Mãi nhìn trăng như nhắn gởi cùng Ai
Nỗi nhớ thương xin dành lại đôi lời
Em chẳng trách, giận hờn chi cho tội
Đêm đã khuya mà sao Anh chưa ngũ?
Mãnh trăng buồn đang tỏ để đợi Ai
Khóm lá lay, bởi than vắng thở dài
Đèn lụi tắt,bởi đêm dài quá hạn
Đêm đã khuya Anh một mình ngóng đợi
Trăng hóa tình và gió cũng lặng thinh
Ngó lên trăng như tự trách chính mình
Đêm khuya vắng, sao giờ này chưa ngũ
Đêm tàn rồi Người ơi! mau đi ngũ
Nhìn lên cao Em cũng ngắm trăng tròn
Nhắn dùm Tôi đi ngũ nhé trăng ơi!
Không giờ rồi…. Người ơi mau đi ngũ……

ĐÊM ĐÃ KHUYA NHƯNG LÀM SAO ANH NGỦ !?…

Ðêm đã khuya nhưng anh làm sao ngủ
Em chưa về luà gió lạnh từng cơn
Nổi nhớ thương ,thầm sợ bóng dỗi hờn
Em sẽ trách anh thờ ơ chẳng đủ(!)
*****
Ðêm đã khuya vì sao mình chưa ngủ
Trăng tỏ mờ đưa lối mộng tìm ai
Gió vờn lay tàn lá giọng khôi hài
Ðèn kia tỏ hay lời người mong tỏ
Ðêm ngõ xa ngồi mơ người chốn nọ
Trăng hóa tình và gió thoảng ru thơ
Chút vu vơ mà lạ chẳng hững hờ
Ðêm với mộng gieo vào tim tình thở
Ðêm đã khuya mà như còn nặng nợ
Chờ ai về cho ngọc thỏa trăng thơ
Dẫu không giờ nhưng tim lòng vẫn ngỡ
Ai ngóng chờ Ai với mộng đêm thơ
*****
Không giờ rồi , ai hỡi ngủ đi (!)
Giữa ngàn xa là Ðó mộng thầm thìÐây đã biết ,tình mong đừng khổ lụy
Ngàn mai về Xuân đón vẹn nghĩ suy ***”
Không giờ rồi,…ai Ðó ngủ cũng đi .(!)…
tho buon va hay

—————-

Anh yêu em nhưng không dám nói
Để bây giờ em đã có người yêu
Tình yêu đó anh không chịu bắt lấy
Để bây giờ riêng mình chịu cô đơn

Hãy nhìn người yêu mình là đẹp
Chứ đừng nhìn người đẹp mà yêu

Ai bảo chăn trâu là khổ
Tôi thấy chăn chàng còn khổ hơn trâu

Con gái mà kết con trai
Chẳng thèm nói ngắn, nói dài mất công
Chỉ cần nháy mắt hư không
Thể nào hắn cũng vỡ lòng tương tư
Tương tư thì mặc tương tư
Phải mía, cóc, ổi … – tiểu thư mới cười
Em thừa biết tình anh là gian dối
Nên không thèm đáp lại tình anh
Anh quay gót quên lời anh nói
Tự vạch trần bộ mặt sở khanh

Chưa có anh, em hồn nhiên, vui vẻ
Có anh rồi, em mất vẻ thơ ngây
Chưa có anh, em thấy đời bình thản
Không biết buồn, biết giận và biết mong
Giờ có anh, em thấy đời khác hẳnĐã biết giận, biết buồn và biết mong
Biết thổn thức, suy nghĩ cả đêm thâu
Biết thấy cuộc đời này chẳng giản đơn

Sông sâu chỉ chảy một chiều
Là người quân tử chỉ yêu một người
Nếu yêu thì phải nói ra
Người ta mới biết, mới yêu lại mình
Chứ yêu mà cứ lặng thinh
Người ta không hiểu – thành tình đơn phương

Người đi, một nửa hồn tôi mất
Một nửa hồn kia, đứng chửi thề

Ngồi buồn không biết viết chi
Viết lên mấy chữ li ti đỡ buồn
Chữ “Y” rồi đến chữ “U”
Chữ “Ê” ở giữa là thành chữ “YÊU”

Nhận được thư em lúc nhá nhem
Mừng mừng, tủi tủi, mở ra xem
Trong thư em viết dăm ba chữ:
“Anh ơi! Ngày mai nó lấy em”

Trên trời, tôi là vì sao lẻ
Dưới trần gian, tôi là kẻ cô đơn
Vì tôi xấu, nên tôi mặc cảm
Tự ái: Nghèo nên chẳng dám yêu ai
Luật pháp nào cấm Nam yêu Nữ?
Công lý nào cấm Nữ yêu Nam?
Em sẽ mở phiên toà xét xử
Xét vì tội: Anh cướp trái tim em
Hỡi thế gian! Ai là người giỏi Toán?
Giải dùm tôi bài toán của Tình yêu
Giải vì sao mà tôi yêu người ấy?
Chứng minh rằng người ấy cũng yêu tôi

Hỡi những cô con gái yêu kiều!
Trước khi yêu, xin hãy nhớ một điều:
Những chàng trai mà như ngôi sao sáng
Lấp lánh nhiều, nhưng sáng chẳng bao nhiêu

Là con gái, phải ngang tàng bướng bỉnh
Bước vào đời phải ngạo nghễ, kiêu sa
Nhấc chân lên, ta giẫm hết lụa là
Ngẩng cao mặt, cao coi thường con trai

Thấy anh đứng cạnh bên chuồng khỉ
Nhìn anh … giống khỉ, thế là yêu!Bước tới nhà em, bóng xế ta
Đứng chờ năm phút, bố em … ra
Lo thơ phía trước: Vài con chó
Sợ quá anh chuồn, dép … theo ma

Tối qua đi dạo lang thang
Dòm qua cửa sổ, thấy nàng ôn thi
Tớ liền lên tiếng hắt xì
Để nàng ngước mặt ( coi ) dung nghi thế nào?
Không ngờ nàng vẫn làm cao
Thản nhiên ngồi học, chẳng xao xuyến lòng
Chơi luôn, tớ mới chuyển “tông”
Ho gà vận hết nội công một tràng
Chợt nàng ngước mặt lên rằng:
“Tội ghê cho cái anh chàng ho lao!
Đêm hôm khuya khoắt thế sao …
… Anh đi mô rứa? Không vào nhà thương?”

Nếu biết trước mai là ngày tận thế
Anh chỉ xin là người chết đầu tiên
Để chờ em trước cửa thiên đàng
Hôn nhau lần cuối để đi vào địa ngục
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Dòng tâm sự gửi lên trang giấy
Hỡi người yêu! em có biết hay không
Một phút vắng em, anh buồn biết mấy
Cả cuộc đời vô ngh** nếu vắng em
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Có ai giải nghĩa được tình yêu
Hãy giải giùm tôi giải thật nhiều
Có phải tình yêu là mạo hiểm
Bước vào yêu là 1 cuộc phiêu lưu
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Người con gái trái tim săt đá
Cũng 1 lần thử thách với tình yêu
Đừng vội thề sẽ yêu mãi một người
Ai dám chắc tình yêu không thay đổi
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Đi chơi khuya về nhà me đánh
Nhưng tình yêu đánh thắng mẹ ơi
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Ngủ đi em mai trời sẽ sáng
Quên nhau đi khi kỉ niệm không còn
Phút mây bay nhìn đời ko trở lại
Đẹp 1 lần rùi mãi mãi chia tay
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Tôi đã biến tim tôi thành sỏi đá
Không ưu sầu vương vấn bóng hình ai
Nhưng tại sao đôi má lại ửng hồng
Khi nhìn thấy em kề bên hỏi chuyện
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Tôi không muốn làm hoa hông rực rỡ
Đem sắc hương quyến rũ bướm ong
Tôi chỉ muốn làm hoa sim tím dại
Để giữ mãi một màu tím thủy chung
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Tình yêu nào không mang nhiều cay đắng
Kỷ niệm nào nhớ mãi không nguôi
Chia tay nào không rơi nước mắt
Dĩ vãng nào không chua sót trong tim
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Tôi chỉ có 1 tình yêu duy nhất
Tôi trao em bằng tất cả trái tim mình
Em không nhận là tình tôi đã chết
Tình đã trao không lấy lại bao giờ
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Thác CamLy ngàn năm vẫn chảy
Tình chúng mình mãi mãi bên nhau
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Mượn không gian làm đường xích đạo
Mượn thời gian chinh phục trái tim em
Trái tim em không phải là sỏi đá
Sẽ có ngày gục ngã dưới chân tôi
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Rồi một ngày tất cả sẽ ra đi
Quyển sổ điển danh, từ từ khép lại
Khung trời kia sao không còn nữa
Lãng mạng ơi! hãy bay lên trời cao
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Có ai biết lòng tôi buồn rười rượi
Khi trên môi vẫn luôn nở nụ cười
Có biết chăng khi tiếng cười đã dứt
Nước mắt buồn tuôn ướt vành mi
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Lâm ly lưu luyến lòng lai láng
Thất thiểu thì thầm thấy thương thân
Đường đi đất đỏ đường đầy đá
Nghẹn ngào ngao ngán ngồi ngẩn ngơ
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Với tay ôm một mối tình
Hụt tay vớ được cuộc tình tương tư
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Yêu chân thật đời cho là “ngốc”
Bởi chung tình nên chịu tiếng “ngu”
Yêu giả dối đời cho là “điểu”
Nếu bạc tình đời tặng tiếng “sở khanh”
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Trên thới gian có muôn ngàn lời nói
Biết nói gì cho em hiểu lòng anh
Nói tiếng yêu sợ mộng lại không thành
Đành câm nính cho tình yêu đẹp mãi
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Yêu lặng lẽ là âm thầm không nói
Là âm thầm chuốc lấy khổ đau
Nhìn người ta khe khẽ cuối đầu
Đêm năm ngủ khóc thầm bênh chăn gối
Yêu lặng lẽ là mang nhiều cay đắng
Tình đơn phương nên chua xót trong tim
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Anh viết tên em trãi dài trên cát
Sóng biên vô tình cuốn nó đi xa
Buồn không em khi giây phút không còn nữa
Nghĩ về em, tất cả nghi về em
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Anh mơ ước trong đêm dài vô tận
Được ôm cưng hòa hơi thở nồng nàn
Dẫu bên ngoài trời trở rét, xuân sang
Cưng vẫn ấm trong vòng tay tình ái
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Anh bật khóc khi biết mình thua cuộc
Vòng tay này không giữ được tình yêu
Buồn làm sao với nỗi nhớ chắt chiu
Người yêu anh ngàn đời bên kẻ khác
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
14 tuổi tôi ngây thơ bé bỏng
Chỉ hoc hành rồi phá phách lung tung
15 tuổi tôi bắt đầu chập chững
Tìm vào yêu để xa lánh cô đơn
16 tuổi tôi bắt đầu mơ mộng
Mơ cụm mây lơ lửng tận chân trời
17 tuổi tôi tạ từ dĩ vãng
Học ăn chơi tạo nét phù du
18 tuổi tôi bắt đầu lãng mạng
Tập cô đơn để sống với đời
19 tuổi rồi ra sao chẳng biết
Sống thế nào và thay đổi ra sao????
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Nắng Sài Gòn gọi mòn gót cũ
Bước vào đời em làm khổ ai chưa
Em ngước nhìn mây trắng đung đưa
Và không biết mình làm ai khổ
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Trong trường tồn ai là người giỏi toán
Giải giùm tôi bài toán “tình yêu”
Giả sử rằng “người ấy yêu tôi”
Hãy chứng minh ” tôi cũng yêu người ấy
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Anh không khóc khi loài người đã mất
Và chẵng buồn khi trái đất nổ tung
Anh chỉ khóc khi tình ta dang dở
Và chỉ buồn khi phải sống xa em
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Trước khi yêu tôi đến tìm thượng đế
Để xin người giải thích nghĩa yêu đương
Sau khi yêu tôi đến tìm thượng đế
Xin chiếc bình đựng lệ đau thương
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Học đi em mai làm bác sĩ
Khám tim anh xem có thủy chung không
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Nếu phải chờ nhau mà hóa đá
Cũng xin chờ thử 1 lần xem
Chỉ sợ khi em thành núi tuyết
Ngàn đời chẵng thấy dấu chân anh
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Khi yêu em anh viết trong nhật ký
Viết chưa song tình đã dở dang
Tình chúng mình như ly cà phê đắng
Bao nhiêu đường cũng đắng phải ko em
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Thơ không hay mang nhiều kỷ niệm
Bao chuyện vui buồn xin gửi trọn vào đây
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Anh là đất, muôn đời nằm yên đợi
Em là trởi, gieo rắc mãi thương đau
Dù biết vậy,anh sẵn lòng nhận lấy
Hỡi đất trời muôn kiêp đã tơ vương
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Thành phố buồn khi hoàng hôn ngã bóng
Lòng tôi buồn khi vắng bóng người yêu
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Vắng em là vắng tất cả
Có em hạnh phúc nhân đôi
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Thiếu hơi em anh tìm đến khói thuốc
Thiếu hương tình anh tìm đến quán cà phê
Điếu thuốc thơm bên ly cà phê đắng
Nhưng không bằng hơi ấm cũa lòng em
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Nếu ai hỏi “vì sao tôi yêu màu tím”
Vì tím buốn, tím nhạt, tím cô đơn
Vì đời tôi là tất cả ưu buồn
Nên duy nhất tuôi chỉ yêu màu tím
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Tôi yêu thơ như yêu người tri kỷ
Thơ dịu dàng ghi nỗi lòng của tôi
Tôi yêu thơ như yêu người trong mộng
Bởi vì người tôi đặt bút làm thơ
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Sẽ suốt đời phạm tội
Vì thầm gọi tên nhau
Sẽ suốt đời thương đau
Vì yêu không dám nói
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Xin cho tôi 1 lần quên dĩ vãng
Xin cho tôi 1 phút đễ quên nàng
Tim ngừng đập máu không còn chảy nữa
Là suốt đời tôi mãi mãi quên em
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Này cô bé đừng nhìn ta khiếp sợ
Ta ngang tàn nhưng ủy mị khi yêu
Nhớ nghe em đây là lời thật chân thành
“Yêu em mãi dù ta là ác quỷ”
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Tôi hỏi em 1 câu rất nhẹ
“Mắt em nhìn là ghét hay thương”
Khẽ nhìn tôi em vôi trả lời
“Thương hay ghét chỉ mình anh biết”
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Nếu mai tôi chết bên dòng sông
Ai đấp cho tôi nắm mộ tình
Ai tiễn hồn tôi trong mắt lệ
Ai ngồi bênh mộ mãi chiều đông
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Tôi yêu em không phải vì em đẹp
Hay em giàu em bít cách ăn chơi
Tôi yêu em ngay buôi đầu gập gỡ
Nét thật thà cuốn lây trái tim tôi
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Trong trường tồn ai là người giỏi sử
Tìm giùm tôi lich sử của tình yêu
Tại nơi nào và không gian nào
Đã đưa nó đi vào bất diệt

 

Danh mục:
Thơ