Home / Đời sống / Chán là gì? Chán đời phải làm sao?

Chán là gì? Chán đời phải làm sao?

Chán không phải là một loại cảm xúc. Chán là phương tiện để đi đến vô cùng ..

khi-ta-chan

Có những lúc trong đời người ta chẳng thể điên lên, chẳng thể gào thét, chẳng thế ngồi khóc như một đứa trẻ. Người ta chỉ ngồi lặng thinh và ngước nhìn lên bầu trời.

Có những lúc người ta nghĩ đến cái chết như một liều kháng sinh cho cuộc sống. Bởi vì nỗi tuyệt vọng đã len qua khe cửa, thấm sâu vào từng thớ thịt. Người ta chẳng thể thay đổi Thế giới theo cách mà mình muốn. Người ta chỉ có thể đứng và lấy chút hy vọng để chống lưng.

Có những lúc người ta thấy thở cũng là một công đoạn nhọc nhằn, bởi vì người ta chẳng muốn làm gì cả.

Có những lúc người ta thấy cuộc đời này thật là buồn, đầy những lừa dối, đầy rẫy những sự nhạt nhẽo. Người ta không thể tìm thấy niềm vui sống. Người ta thấy mình quá cô đơn trong đời.

Và Thiên đường hay Địa Ngục cũng chẳng là gì.

Người ta chỉ mong cái xã hội này đẩy mình đến một cái góc nào đó, thế là được.

Những lúc như thế. Tôi tự thấy, nếu mình chết, thì mọi việc sẽ chấm dứt. Tôi sẽ đỡ mệt, tôi sẽ có một cơ hội để tái sinh và để làm một con người khác. Có những thứ cơ bản mà một con người nên có.

Tôi thấy mình giống một con chuột cống, chạy xung quanh thành phố, đi một mình, chơi một mình, kiếm ăn một mình, cứ lầm lũi lầm lũi ở những góc nhỏ, trốn tránh tất cả, sợ người, sợ tiếng động, sợ cả âm thanh não nề phát ra từ trái tim mình. Tôi muốn khóc mà chẳng thể khóc được. Vì sao ư? Vì chuột không biết khóc. Và vì nỗi cô đơn đã vắt ngang trên vai tôi.

Nhiều khi tôi nghĩ đến việc đặt dấu chấm hết cho những buồn vui bằng một vài viên thuốc, một hành động ly kì ngắn tập nào đó. Nhưng mà, nếu tôi chết mà có thể chấm dứt được thì đã tốt. Chỉ sợ, nó lại là khởi đầu cho những bi kịch. Mà tôi, một kẻ hèn nhát đã chạy trốn, để lại nỗi đau cho nhiều người khác. Vì thế mà tôi phải sống. Và sống cho thật tốt.

Tôi là vị Vua của những đứa tâm thần, vì tôi dùng chính nó để kiểm soát nó.

Tôi biết là mình đang ở giai đoạn nào của cuộc đời. Đó là điều quan trọng nhất. Hy vọng là cái giai đoạn nhàm chán này sẽ qua nhanh. Lạy Chúa xin hãy cứu tôi. Tôi sẽ sống vì biết mình sẽ chết.

Lúc nào bạn cũng than thở khi bị stress hay mệt mỏi chán nản, nhưng thế gian này nào có ông bụt, bà tiên! Vì vậy bạn không thể sống mãi với suy nghĩ ấy. Bạn phải hành động, và làm ngay một điều gì đó có ý nghĩa.

Mọi sự không mong muốn có thể đến bất ngờ. Hoa có thể nở giữa mùa Đông. Mây có thể bay giữa trời mưa gió. Con người có thể khóc trong niềm hạnh phúc trào dâng. Một người con gái có thể biến thành con trai và ngược lại. Mọi sự phi lý đều có lý. Bạn có thể thất bại trên đỉnh vinh quang. Chúng ta có thể chinh phục ngọn núi cao nhất thế giới.

Hãy hiện thực hóa những điều không tưởng. Hãy bớt mơ mộng hóa những điều xa xôi. Hãy khiêm tốn khi có một chút thành công. Hãy sẵn sàng đối mặt với những điều tồi tệ nhất

-Sưu tầm